Truyện Tranh Ngôn Tình
12 bộ truyệnNgười đàn ông hiện tôi đang xưng là chồng đã bị bắt ép kết hôn cùng với tôi, vì thế mà không thể tránh khỏi việc tôi bị người chồng này căm ghét đến tận xương tũy. Vì lẽ đó mà tôi cứ sống vất va vất vưởng như một cái xác không hồn và chỉ chờ mong đến ngày được ly hôn… “Không xong rồi, ngài công tước của chúng ta dường như đã bị mất trí nhớ rồi.” “Sao cơ…?” Thế là vào một ngày kia, chồng tôi đột nhiên không rõ một nguyên do, lại trở nên bị mất trí nhớ? Và lạ thay, chỉ có ký ức về tôi mới bị mất đi. Tình hình trở nên rối rem hơn khi người chồng của tôi, sau khi bị mất trí nhớ dường như đã đem lòng yêu tôi mất rồi. “Phu nhân à…Ta thật hạnh phúc khi có em là một nữa trong đời của ta.” Đây là ai thế kia? Anh ta có thật sự là cùng một người mà chỉ cần trông thấy tôi là như muốn cắn xé tôi tới nơi rồi không thế? “Nếu anh có lại trí nhớ, thì nhất định anh sẽ hối hận vì đã đối xử tốt với tôi như vậy thôi…” “Không đâu, anh nhất định sẽ không hối hận dù chỉ là một chút” Chậc, đúng thật là…Tất cả những lời nói ngon ngọt này của anh chỉ là tạm thời thôi, anh ta đang tự tạo cho mình một quá khứ đáng xấu hổ mà sau này nhất định sẽ khiến anh ta phải gục mặt vì hối hận cho mà xem. Tôi có thể hiểu rõ tính cách của người chồng này của mình, chắc chắn là, sau khi anh ta lấy lại được ký ức của mình thì sẽ lập tức buộc tôi phải ly hôn thôi, thế nên, tốt nhất là tôi nên có sự chuẩn bị trước cho cuộc ly hôn này thôi.
Nhóm dịch: Ty Lạp Truyện Hắn, luân hồi bách chuyển, vì tình không đổi... Nàng, toái cốt hoá huyết, chuyển thế trùng sinh... Tái thế tương ngộ, nghịch thiên cải mệnh. Nàng không tin số mệnh, hắn cũng vậy. Hắn tàn nhẫn bạo ngược, phong tư trác tuyệt, sủng một người mà tay che thiên hạ. Cuối cùng, hắn nhẹ nhàng nâng niu lọn tóc mềm mại, cúi xuống thì thầm cạnh tai nàng, "Nguyệt Nhi, suốt đời này nàng là thê tử của ta.".
Cuộc chiến tranh đoạt học bổng diễn ra hừng hực khí thế, ở trước cửa phòng làm việc của thầy chủ nhiệm, Lâm Ngữ Kinh cùng Thẩm Quyện oan gia ngõ hẹp. Lâm Ngữ Kinh vẻ mặt đau thương, mắt rưng rưng: “Bạn học Thẩm, nói thật với cậu nhé, tôi là từ nông thôn đến đấy, trong nhà rất nghèo, lúc đầu tên là Lâm Thúy Hoa, thôn Hoa sen chúng tôi chỉ có mỗi mình tôi có thể đến thành phố lớn học tập thôi, lần này nếu như tôi không lấy được học bổng sẽ không có tiền nộp học phí, không có tiền nộp học phí cũng chỉ có thể quay về thôn cho heo ăn…” Thẩm Quyện dáng vẻ lười nhát, không đếm xỉa tới: “Thật là trùng hợp, tôi ở thôn Lá sen sát vách đấy, vốn tên là Thẩm Thiết Trụ, tôi không chỉ phải cho heo ăn, mà còn phải làm ruộng.” Lâm Ngữ Kinh: “…” Hai người mặt không biểu cảm nhìn nhau ba giây, sau đó động tác đều nhịp, mỗi người xoay mình rời đi. Thẩm Quyện chui vào máy bay trực thăng riêng, Lâm Ngữ Kinh lên Rolls-Royce Phantom phiên bản dài. — Hai kẻ có tiền mỗi ngày ở trước mặt đối phương, chính xác là đối với nhau, nỗ lực mà giả dạng nghèo, câu chuyện cũ. “Ngữ là ngữ không kinh chết người không ngừng ngữ, kinh là kinh động trời đất quỷ thần khóc than sự kinh đó.”
Tôi đã sở hữu cơ thể người yêu của nam chính trong một cuốn tiểu thuyết 19+. Trong nguyên tác, nam chính đích thị là một tên rác rưởi. Anh ta đã vứt bỏ cô sau khi làm cô có thai, còn bonus thêm câu anh ta đã vô tình rơi vào lưới tình của nữ chính. May thay, hiện giờ nguyên tác chưa bắt đầu. Vậy nên, tôi đã quyết định tự mình loại bỏ tên rác rưởi đó. *** “Không thích” Tôi đã nhanh chóng từ chối lời đề nghị làm người yêu từ Killian. Anh ta muốn hỏi tôi lý do với khuôn mặt đầy dấu chấm hỏi, tôi chỉ nhẹ nhàng nở nụ cười rạng rở và trả lời. “Thiếu gia đây không phải gu tôi. Gu tôi chính là em trai của thiếu gia cơ” “Gì? Em thích em trai của ta?” Chính xác rồi đó anh trai. Không phải anh, mà là em trai của anh cơ. *** Không như nguyên tác, tôi đã xây dựng một bức tường thành chắc chắn nhằm ngăn chặn tên thiếu gia kia. Bắt đầu chăm sóc cho Lexion, người bị anh trai của mình ngược đãi và cũng chính là người đã bảo vệ nữ chính. Và khi đã hoàn thành công việc, tôi đã nhanh chóng tẩu thoát khỏi dinh thự công tước. Nhưng trôi qua mấy năm. Lexion, người đã đẩy cái tên khốn kia ra khỏi vị trí công tước và tự mình ngồi chễm chệ trên vị trí đó đã trở thành một con thú và đến tìm tôi. Đồng thời còn mang theo một tờ giấy đính hôn có sẵn chữ ký như trò đùa khi nhỏ. “Em chưa hề quên chị dù chỉ một phút. Chị kết hôn với em nhé” Điều đó chẳng phải chỉ để con nít chơi với nhau à? Mỗi lần từ chối, anh ta lại bắt đầu quấn lấy eo của tôi mà ôm. Quá mệt mỏi, tôi đã hỏi anh ta với vẻ mặt nghiêm túc. “Chẳng lẽ em đã thay đổi gu trong thời gian chị vắng mặt?” Đôi mắt của Lexion chứa đầy sát khí khi tôi cất lời. Cứ như thể khi anh ta phát hiện ra gu của tôi là ai, anh ta sẽ giết người đó ngay lập tức.
Trọng Sinh xuyên qua thành thiên kim giả hào môn, Diệp Chước trở thành con gái riêng của mọi người hô đánh. Một tay thối rữa thì sao? Nhìn tôi đánh thành vua! Diệp Chước hỏa tốc nhường vị thiên kim thật, mang theo ma ma cùng cữu cữu một đêm làm giàu, gia sản trăm tỷ, tổng tài khoa học kỹ thuật, tài nữ vô song, trực tiếp đi lên đỉnh cao nhân sinh! Thuận tiện cùng đại lão tài phiệt nói chuyện yêu đương, từ nay về sau được sủng lên trời!
Một sinh viên tốt nghiệp bình thường đã hóa thân vào cuốn tiểu thuyết “Tình yêu vĩnh cửu”, được viết bởi cô ở tuổi 15. Tuy nhiên, thay vì đến khi câu chuyện gốc bắt đầu, cô đã tái sinh bảy năm trong quá khứ. Cô trở thành Ran Romea de Lachia, con gái của mẹ kế của nam chính – một nhân vật mà cô thậm chí không biết tên trước khi tái sinh. Mẹ kế đã hành hạ nam chính, Yustav, đến nỗi anh ta bắt đầu không tin tưởng những người phụ nữ khác. Ran cố gắng thay đổi các sự kiện sẽ xảy ra, nhưng cha mẹ và em trai của họ vẫn chết. Với Yustav đi trong Học viện và chú của mình kiểm soát ngôi nhà gia đình, Ran phải làm việc như một quản gia trong hai năm và bắt đầu làm việc trên “Kế hoạch hạnh phúc nam chính”, nơi cô sẽ tham gia cùng anh ta với nhân vật nữ chính và để anh ta có cơ hội hạnh phúc.
Cứ tưởng rằng sinh mệnh của tôi sẽ chấm dứt ngay sau khi tôi bị đem đi treo cổ, thế nhưng trước khi khoảnh khắc đó diễn ra tôi đã bất chợt xuyên không và sở hữu cơ thể của một nữ phản diện trong một cuốn tiểu thuyết ngược luyến tàn tâm, người với số phận được định đoạt là sẽ chết sau khi bị kẻ gian đầu độc. Tuy nhiên, kỳ diệu thay, ngay sau khi xuyên vào thì cơ thể này của tôi đã trở thành một cơ thể miễn nhiễm với các chất độc. Điều đáng kinh ngạc hơn nữa là tôi còn có khả năng độc nhất vô nhị đó là có thể phân biệt được hương vị của các chất độc khác nhau! “Tôi có thể phân biệt được hương vị của các chất độc.” “Ý của cô là chất độc ư?” “Vâng ạ” “Nhưng cái khả năng đó của cô thì có ích lợi gì chứ?” Ôi chúa ơi, mọi thứ thật quá đổi khó khăn để có thể xoay sở và sinh tồn chỉ với những thủ đoạn nhỏ nhặt này. Mà tất cả cũng đều tại vì cái quá khứ quá ác ôn của nữ phản diện này. Vì thế nên tôi đã quyết định tung ra tuyệt chiêu cuối cùng của mình. “Tôi đã biết được, rằng trong tương lai chủ nhân của ngài sẽ chết sau khi bị một kẻ gian nào đó đầu độc.” Đúng vậy, tôi đã quyết định là với khả năng hiếm có này của mình, tôi sẽ ngăn chặn cái chết của tên chủ mưu này! “Tôi có thể làm một tay sai giúp ngài thử và phân biệt các chất độc khác nhau.” Với một lời đề nghị quá đổi hấp dẫn và không thể chối cãi đó, tôi cứ nghĩ rằng mình sẽ được lợi dụng và vì thế sẽ có thể sống sót một cách yên bình dưới thân phận là một nhân viên làm việc tại một cửa hàng tạp hóa của tên tay sai của kẻ chủ mưu. Ấy vậy mà… Bất ngờ thay, chủ nhân của tôi, người mà tôi chỉ đơn thuần cho rằng chỉ là một nhân vật phụ trong cuốn tiểu thuyết này hóa ra lại là kẻ cầm đầu tại nơi này? Rốt cuộc là từ bao giờ mà câu chuyện sôi nổi này lại bắt đầu trở nên cũ rích như thế này vậy… “…Không đâu, tất cả chỉ là những lời sáo rỗng mà thôi, chắc chắn là vậy rồi, nhỉ?” Bạn đang lo sợ về thứ chất độc này ư? Không sao cả, tôi sẽ nuốt nó thay cho bạn!”
Cô xuyên không trở thành một nhân vật chính trong thế giới võ lâm. Cô trở thành BaekRi Yeon, đứa con gái ngốc nghếch và quậy phá của BaekRi Eui Kang, một người thầy chân chính và là người đã dẫn dắt nhân vật nam chính trở thành một anh hùng. Sau khi bất ngờ bị giết, cô mở mắt ra và trở thành một đứa trẻ có thể làm đảo ngược mọi thứ. ‘Mình, lần này có thể nhận được sự yêu thương không?” Ở kiếp này, cô có niềm tin rằng mình sẽ trở thành con gái được yêu thương chứ không phải đứa con gái chịu nhiều tổn thương nữa, cô bắt đầu cuộc sống được mọi người kính trọng từ cháu gái của gia đình Baekri. Những gia tộc cản trở xuất hiện trước mặt Yeon, người chỉ muốn đi trên con đường rải đẩy hoa, và Baek Ri Pae-hyeok, là tộc trưởng và cũng là ông nội của cô, ông sở hữu khí phách của một vị vua, người có thể khiến cả núi sông và cây cối rung chuyển chỉ bằng một ánh mắt. “Ngươi cho rằng ngươi đáng giá như thế sao!” “Vâng!” Ông không thể che giấu sự hốt hoảng trước khí thế mạnh mẽ của cháu gái “Nếu còn một tia hy vọng mong manh, người làm cha sao con có thể từ bỏ?” “…Như là một đứa trẻ cứng đầu.” Ông lão bắt đầu mềm lòng vì hai cha con tuyệt mỹ đánh bại với quyết tâm sẽ cứu đứa cháu gái không có tài nghệ võ công … Tôi nghĩ rằng được sống ở thời điểm này là xứng đáng, nhưng nỗi ám ảnh của các ứng cử viên nam chính đột nhiên bắt đầu? Yeoni của chúng ta, bây giờ hãy chỉ đi trên con đường hoa thôi nhé!
Truyện tranh Tôi Có Ông Chồng Hay Ghen được cập nhật nhanh và đầy đủ nhất tại . Bạn đọc đừng quên để lại bình luận và chia sẻ, ủng hộ ra các chương mới nhất của truyện Tôi Có Ông Chồng Hay Ghen.
Choi Ah Ran là một tiểu thuyết gia và nhà xuất bản, cô mang trong mình nỗi nhục lớn nhất cuộc đời mang tên Jo Ah Han – đúng vậy cô chính là một nhà văn mang tên tuổi lớn trong giới tiểu thuyết mạng. Vào 20 năm trước cô đã viết một cuốn tiểu thuyết trên Internet về chuyện tình giữa một đại ca trùm trường và một học sinh trung học bình thường. Nhưng thế quái nào cô lại vô tình xuyên không vào cuốn tiểu thuyết teenfic mà mình đã viết năm 16 tuổi ấy!?!???